NGÀNH CNTT TUYỂN SINH NHIỀU CHỈ TIÊU NGÀNH CNTT, CNTT VIỆT NHẬT VÀ KHOA HỌC DỮ LIỆU

Những ngày hè...

on .

Những ngày hè…

Những ngày hè nóng bức oi ả, tôi trông thấy mình ngước mắt lên trần nhà, quạt luôn quay số lớn nhất và bất động một chỗ. Vù vù, ve ve, cạch cạch - tiếng quạt máy kêu đều đều, tiếng ve inh ỏi ngoài hiên và tiếng mẹ lục đục chuẩn bị đồ ăn trong bếp.

Nói sao nhỉ? Tôi chưa bao giờ thích mùa hè. Thế nhưng có lẽ những ngày hè cất giữ hình ảnh “tôi” nhiều nhất, một “tôi” trong những sáng nắng sớm và gắt, những trưa bắt bướm tới bỏng da và những đêm nằm lặng thinh, nghe tiếng ve kêu vẳng lại từ xa xăm đâu đó. 

Đã lâu lắm rồi tôi chưa được thấy nhộng sâu muồng - chỉ xuất hiện vào những ngày hè, chúng xanh rì, nằm gọn ghẽ, bám theo từng tán lá muồng, lá tiêu, lá cafe… Với người lớn, đó là món ăn đặc sản có vị bùi và béo ngậy. Đối với đám trẻ, chúng là thứ đồ chơi thú vị - hô “đông, tây, nam, bắc” và chúng sẽ ngọ nguậy liên hồi. Nhộng sâu muồng khi trưởng thành sẽ lột vỏ, trở thành những chú bướm xinh. Những hôm đi học về, tôi thường cố tình làm lay động hai hàng hoa cỏ dại mọc quanh lối đi, khiến chúng hốt hoảng mà tung cánh bay ngập trời. Cảnh tượng đó đã được tua đi tua lại trong tôi hàng sa số lần, nhưng cảm giác vẫn y nguyên như những ngày còn thơ bé.

Có những hôm trưa hè, tôi đi bắt chuồn chuồn ở nhà ngoại. Ban ngày trời nhiều mây nên ánh nắng bị che khuất đi, sau khi mây tan, một màn mỏng ươm vàng vàng chậm rãi vươn ra tóm lấy toàn bộ cây cối cùng dải đường đất đầy đá và khói bụi mỗi khi có xe máy chạy qua. Hồi đó bà thường không cho tôi ra đường vì sợ bụi đất sẽ bay vào mắt. Chiều, mây đen ùn ùn, vội vã, giận dữ, không khí dần ẩm ướt và khó chịu. Rồi mưa đi, mấy con chuồn chuồn hấp tấp lượn lờ tìm những vũng nước cạn đọng lại sau cơn mưa để đẻ trứng nối tiếp thế hệ tiếp theo…

Ngẫm lại thì, mùa hè ở Đăk Lăk thật khác so với mùa hè ở Sài Gòn. Mùa hè ở Sài Gòn gắt hơn, nực hơn và hiếm khi có gió. Đó là nỗi buồn vô hạn với kẻ không ưa mùa hè, không ưa cái nóng. Những lúc như vậy, tôi lại bất chợt nghĩ: “Đôi khi một địa điểm nào nó đó thôi cũng khiến mình thấy thật phiền não....”. Ngày tôi ở lại Sài Gòn những tháng hè, chính là lúc tôi kết thúc chuỗi ngày gắn liền với tuổi thơ và kỷ niệm rong ruổi trên con đường đất đầy cánh bướm lập lờn. Và rồi dừng lại, trong một thế giới vồn vã, để nhận ra con người ta ai cũng phải lớn lên. Chà! 22 tuổi rồi đấy. Cái tuổi để nhớ về, và để chia tay mùa hè cuối cùng. 

Có lẽ mùa hè của tôi dừng lại năm 21 tuổi. Chẳng biết tương lai tới khi nào mới được lặng yên một chút để nói - nói về những ngày hè…

Phạm Hồng Trà