Hương vị quê hương: Bún mắm... xuyên thế kỷ

on .

Một con hẻm nhỏ trên đại lộ Hùng Vương (TP.Quảng Ngãi) có cái tên rất ngộ: Hẻm “mặn mà”. Hỏi ra mới biết trong hẻm có quán bún mắm ngon nổi tiếng mà “chiều dài” tới hai đời lận.

Hương vị quê hương: Bún mắm... xuyên thế kỷ - Ảnh 1.

Bún mắm và đồ ăn kèm HÀ LINH

Cứ theo lời của một bài hát kinh điển: "Em ơi có bao lâu, sáu mươi năm cuộc đời..." thì tuổi tác của quán chắc trên 60 năm rồi. Ví von một chút thì những sợi bún của quán này "vắt qua" hai thế kỷ. Ông già đầu hẻm nói 10 người vô đây thì hết 7 người đi ăn bún mắm. Khách lạ ở phương xa tới hay hỏi cặn kẽ địa chỉ quán, ông nói điểm điếc chi cho lôi thôi, cứ đi thẳng vô, gặp "hương mắm" thì dừng lại. Rồi ông gãi gãi cái bụng bự, đọc mấy câu thơ "độ": "Trong khoảng trăm năm cần bún mắm/Sau này muôn thuở há không ăn?".

Lạ miệng với bông lục bình xào tép

on .

"Có một loài hoa mang sắc tím, thân bồng bềnh theo con nước đầy vơi…". Đó là những câu thơ của tác giả Vũ Quyên miêu tả loài bông lục bình. Không những đẹp, có ý nghĩa mà bông lục bình còn trở thành một món ăn độc đáo của bà con miệt vườn sông nước.

Mùa mưa, bông lục bình nở tím ngát một khúc sông, nó làm cho các phương tiện xuồng, ghe đi lại không hề dễ dàng. Nhưng trong cái khó, người dân quê tôi lại khéo léo tận dụng. Người thì hái ngó lục bình về nấu canh chua, chấm mắm kho, cá kho…; còn tôi tranh thủ hái bông lục bình về xào với mớ tép mới bắt được ở mương nhà.

Lục bình còn được gọi là bèo Tây hay là bèo Nhật Bản, có rất nhiều ở miền sông nước. Ngày xưa, lục bình chỉ là một loài thủy sinh lênh đênh trôi theo dòng nước, một loài thảo dã không hữu dụng nhưng là hình ảnh rất thân thương, gần gũi với nông dân ĐBSCL. Bông lục bình có màu tim tím mỏng manh, có sắc không hương, trên cánh hoa điểm đốm vàng trông giống như những chú chim công xòe đuôi khoe sắc

Lạ miệng với bông lục bình xào tép - Ảnh 2.
 
 

Mít hông Tam Kỳ: Ăn một miếng, nhớ cả đời

on .

Với người Quảng Nam, trái mít ngoài để ăn chín còn có thể chế biến thành nhiều món ăn hấp dẫn như mít non luộc chấm mắm cái, gỏi mít và hấp dẫn hơn cả là món mít hông - đặc sản của TP Tam Kỳ.

Mít hông Tam Kỳ: Ăn một miếng, nhớ cả đời - Ảnh 1.

Đến với Tam Kỳ, bạn nên một lần thử món mít hông thơm ngon và dung dị khiến bao người ăn một lần phải xao xuyến. Đó là món quà vặt quen thuộc, tự hào với bao thế hệ người dân Tam Kỳ hay các học sinh, sinh viên đã từng học tập tại đây.

Mắm cà của nội

on .

Ngày nhỏ, tôi hay bỏ cơm nhà để lẻn sang… ăn chực bên ông nội. Không phải bữa cơm nhà nội có “cao lương mỹ vị”, mà là do tôi thích ăn món mắm cà.

Mắm cà của nội - Ảnh 1.

Mắm cà

Mắm cà là món đơn giản, nguyên liệu chỉ từ cà pháo, mắm nêm (món mắm cá cơm muối nhạt. Cá "chín" rã thịt ra thành thứ nước mắm xám đục); thêm miếng thơm (dứa) chín cùng ít đường tỏi ớt nữa là xong.

Mắm nêm có từ mùa cá cơm rẻ, nội mua và tự muối. Cà pháo cũng do nội trồng. Thơm thì nội sang vườn hàng xóm xin. Tỏi ớt nhà không trồng, nội đưa mấy đồng để tôi chạy ù ra tiệm bà Ba tạp hóa mua.

Mẹ bầu Sài Gòn mời người nghèo ăn bún riêu miễn phí: 'Nhiều người tặng vé số'

on .

Sau khi mở quán bún riêu, thấy con đường có nhiều người tàn tật, bán vé số, nhặt ve chai..., chị Quỳnh Mai lại từ tốn mời họ món bún riêu nóng hổi để họ được no bụng, có thể tiếp tục công việc trong ngày.
Bà chủ quán bún riêu có ý tưởng mời người tàn tật, bán vé số... một bữa ăn để tạo cho họ động lực, niềm vui, quan trọng nhất là họ có bữa ăn ngon và no để tiếp tục công việc. /// ẢNH: LÊ NAM
Bà chủ quán bún riêu có ý tưởng mời người tàn tật, bán vé số... một bữa ăn để tạo cho họ động lực, niềm vui, quan trọng nhất là họ có bữa ăn ngon và no để tiếp tục công việc.
ẢNH: LÊ NAM
 
Chị Trần Thị Quỳnh Mai (37 tuổi, bà chủ quán bún riêu, canh bún ở địa chỉ 135A đường Nguyễn Văn Tạo, huyện Nhà Bè, TP.HCM) đang mang bầu ở tháng thứ 4. Trước đây chị Mai làm công nhân ở công ty chế biến suất ăn công nghiệp. Sau này lấy chồng, chị nghỉ làm và mở quán này, duy trì tới nay cũng được 7 tháng.
“Hồi trước hai vợ chồng hai quán, nhưng giờ có em bé rồi tôi không làm một mình nổi. Thành ra anh xã phải đóng cửa quán bên kia để sang phụ tôi”, chị Mai nói.