NGÀNH CNTT 2018 TUYỂN SINH 2 HƯỚNG MỚI: CNTT ĐỊNH HƯỚNG THỊ TRƯỜNG NHẬT BẢN VÀ KHOA HỌC DỮ LIỆU

Người Sài thành bình dân xì xụp tô cháo mực ấm sực, ngọt lành ngày mưa

on .

“Canh rau nấu với cá khô, mực khô với huyết nấu tô cháo đầy”. Dù không phổ biến như cháo lòng, cháo gà... nhưng cháo mực vẫn là món ăn được nhiều người Sài Gòn ưa thích bởi sự dân dã và hương vị thơm ngon trong những ngày mưa.

Đặc biệt, vào những ngày Sài Gòn âm u, mưa ầm ầm mà được ngồi xì xụp húp từng muỗng cháo nóng hổi thì còn gì thích thú bằng!

Nhiều người ngỡ cháo mực hẳn là món ăn của cư dân miền biển, nhưng nguồn gốc thực sự của nó lại xuất phát từ vùng Đồng Tháp Mười. Tôi có đứa bạn quê ở Mộc Hóa (tỉnh Long An), cứ mỗi lần ai hỏi “Quê mày có món gì ngon là nó lại nói ngay hai câu thơ “tự chế”: “Canh rau nấu với cá khô, mực khô với huyết nấu tô cháo đầy”.

Nức tiếng món lưỡi heo sốt pate trong biệt thự cổ giữa lòng thành phố

on .

Còn gì thích thú hơn việc được nhâm nhi ổ bánh mì nóng giòn, chấm kèm với nước sốt pate và nhai lát lưỡi heo dai giòn, đậm vị... ngay trong ngôi biệt thự cổ kiểu Pháp giữa lòng thành phố.

Có câu ví rằng, ẩm thực là một môn “nghệ thuật” và người thưởng thức nó chính là “nghệ sĩ”. Tôi thích ăn ngon và dĩ nhiên cũng muốn được trở thành “nghệ sĩ” chân chính. Vậy là, trong một buổi tối mát trời, tôi chọn Mây Bốn Phương làm “sân khấu” của mình.
 
“Sân khấu” hôm nay là một căn biệt thự cổ kiểu Pháp nằm ẩn mình trong con hẻm 132 Vườn Chuối (quận 3, TP.HCM). Không gian quán khá rộng, được chia làm nhiều gian và đều được thắp đèn điện màu vàng rất bắt mắt.

Người Sài thành tấm tắc bánh canh cá lóc Cường 'Đô La' với 3 lần vỡ nợ

on .

Tô bánh canh cá lóc nghi ngút khói bên cạnh một đĩa rau cải con, cứ phảng phất mùi thơm kích thích vị giác đến độ chỉ muốn ăn liền. Thịt cá lóc đồng rất ngọt, đặc biệt là đầu cá, béo không thể tả.

Bánh canh cá lóc là món khá quen thuộc ở nhiều vùng, miền của cả nước. Nhưng quán bánh canh cá lóc trên đường Lê Thị Hồng (phường 17, quận Gò Vấp, TP.HCM) có sự khác biệt bởi cách làm bánh canh truyền thống mà hiếm chỗ nào còn giữ lại.

Người Sài thành ăn món Huế ngon nức tiếng ở quán 'có tuổi nhưng không có tên'

on .

Đồ ăn được chủ quán đựng trong tô, đĩa có điểm xuyết thêm vài vết sứt, mẻ… đúng phong cách Huế, nho nhã mà chân quê, mộc mạc.

Gọi một tô bún hến, một cơm hến rồi vừa ăn vừa trò chuyện với mụ o bán hàng nói giọng Huế đặc sệt… nhiêu đó thôi cũng đủ để nguôi ngoai nỗi nhớ nhà.

 

Thời tiết Sài Gòn đỏng đảnh như gái xuân thì. Khi bất chợt nắng, lúc bất chợt mưa như xưa nay vẫn vậy. Những cơn mưa, ngoài việc giúp “rửa sạch khói bụi thành phố” thì còn làm những con người ở mảnh đất “chưa mưa đã thấm”, như tôi… chợt thấy nhớ quê nhà da diết.