NGÀNH CNTT TUYỂN SINH NHIỀU CHỈ TIÊU NGÀNH CNTT, CNTT VIỆT NHẬT VÀ KHOA HỌC DỮ LIỆU

Tin Tức Khác

Vịt xào cà pháo: Món mặn quen mà lạ trong bữa trưa văn phòng

on .

Trong mâm cơm Việt, thịt vịt thường gắn liền với các món luộc, nấu cháo hay giả cầy. Tuy nhiên, khi chế biến theo cách xào cùng cà pháo và sốt đậm vị, thịt vịt lại mang đến trải nghiệm khác hẳn khi đậm đà, tròn vị hơn và đặc biệt 'bắt cơm'. Vịt xào cà pháo là món ăn dung hòa giữa chất dân dã và sự biến tấu linh hoạt, phù hợp cho cả bữa cơm gia đình lẫn cơm trưa văn phòng.

Thịt vịt dùng cho món xào thường là phần đùi hoặc ức, có cả nạc lẫn chút mỡ để khi xào không bị khô. Khi sơ chế kỹ và xào đúng cách, thịt vịt mềm, thơm, không còn mùi hôi đặc trưng. Thớ thịt săn lại, thấm sốt, càng thưởng thức càng cảm nhận rõ vị ngọt tự nhiên của thịt gia cầm.

Cà pháo là nguyên liệu tạo điểm nhấn cho món ăn. Khác với cà pháo muối quen thuộc, cà pháo dùng để xào thường chia đôi hoặc chia làm tư, ngâm nước muối loãng để giảm vị hăng. Khi xào chín tới, cà pháo giữ độ giòn nhẹ, thấm sốt và mang vị bùi bùi đặc trưng. Chính sự giòn giòn của cà pháo đã tạo nên sự tương phản thú vị với phần thịt vịt mềm, giúp món ăn không bị đơn điệu.

Bên cạnh cà pháo, món vịt xào thường kết hợp thêm hành tây, rau răm hoặc hành lá. Hành tây giúp tăng độ ngọt tự nhiên và tạo mùi thơm dịu, trong khi rau răm hợp với thịt vịt, giúp cân bằng hương vị và giảm cảm giác béo. Sự kết hợp giữa thịt và rau củ khiến món ăn trở nên hài hòa, dễ ăn hơn dù xào cùng sốt đậm.

Phần sốt xào là yếu tố quyết định độ “cuốn” của món vịt xào cà pháo. Sốt thường tạo nên từ nước mắm, dầu hào, tỏi, hành tím và tiêu xay. Khi xào trên lửa vừa, sốt sánh nhẹ, bám đều lên thịt vịt và cà pháo, tạo màu nâu óng hấp dẫn. Vị mặn ngọt vừa phải giúp làm nổi bật hương vị nguyên liệu, không lấn át mà vẫn đủ đậm đà để ăn cùng cơm trắng.

Vịt xào cà pháo ngon nhất khi dùng nóng, khi đó miếng thịt vịt mềm thấm sốt, cà pháo giòn bùi, thêm chút rau răm thơm nồng tạo nên tổng thể hài hòa, đưa cơm. Đây là món ăn thích hợp cho những bữa cơm cần đổi vị, mang đến cảm giác quen thuộc nhưng không nhàm chán.

 

Theo buacomvanphong, monanngon, shopeefood

Phúc An

Nguồn: https://baomoi.com/vit-xao-ca-phao-mon-man-quen-ma-la-trong-bua-trua-van-phong-c54464075.epi

Cám ơn thùy trán thái dương....

on .

Hãy YÊU thuỳ trán thái dương (1) ,

Giúp TA nhớ được dặm đường TA đi...

Sa sút trí tuệ (2) là gì ?

Xin thưa: là chết tư duy chính mình !

 

Nghĩa trang ký ức vô minh....

Tuy rằng vẫn THỞ, nhưng hình rời xa (3),

Sống KHÔNG TRÍ NHỚ trải qua ,

Đấy là đã CHẾT trong nhà người thân ! (4)

 

Cuộc đời nơi cõi hồng trần....

Lạnh lùng, vô cảm...não cần xét ngay ?

Trời cho bộ óc vần xoay ,

TA nên "độ" nó đủ đầy tháng năm...

 

Bảy bài rèn luyện siêng năng:

* tìm vui đọc sách* viết văn thơ cười,

* tra cứu điều mới tinh khôi,

* vận động thân thể, * chọn lời... cãi nhau !

* học thêm ngoại ngữ, kinh cầu...

* sau cùng giấc ngủ đủ sâu đêm về !

 

Thái dương thuỳ trán bộn bề...

Cám ơn nhiều nhé, hãy nghe thơ trình !

 

                                   Phường TDM, tịnh danh

 

Chú thích:

(1) Frontotemporal.

(2) Dementia.

(3) Triết gia J.P.Sartre quan niệm " chết không phải chỉ là hết thở được, mà là khi người đó không còn biết mình đang tồn tại..."

(4) Nhà văn Milan Kundera quan niệm " sống bằng những gì ta nhớ ; chết là khi trí nhớ bỏ ta đi...".

 

 

Khi đặc sản trở thành sứ giả du lịch

on .

Từ hồng treo gió, trà, cà phê... đến hải sản biển xanh, mỗi đặc sản Lâm Đồng không chỉ để thưởng thức mà còn kể câu chuyện về đất và người, trở thành sứ giả đưa du lịch địa phương vươn xa.

 

 Đoàn du khách nước ngoài tham quan và nghe câu chuyện về nghề sản xuất nước mắm tồn tại hơn 300 năm

Đoàn du khách nước ngoài tham quan và nghe câu chuyện về nghề sản xuất nước mắm tồn tại hơn 300 năm

Không chỉ là thưởng thức

Sau sáp nhập, Lâm Đồng được biết đến là vùng đất sở hữu nguồn nông sản phong phú, đa dạng bậc nhất cả nước với các sản phẩm đặc trưng như: rau, hoa, trà atisô, cà phê, tơ tằm, hồng treo gió, mắc ca, sầu riêng, thanh long, nước mắm Phan Thiết và hải sản… Hiện tại, toàn tỉnh có 858 nhãn hiệu mang thương hiệu “Đà Lạt - Kết tinh kỳ diệu từ đất lành” và hơn 1.000 sản phẩm OCOP được chứng nhận. Từ thế mạnh nông nghiệp là bước tạo đà quan trọng để du lịch Lâm Đồng có cơ hội “chắp cánh”. Bởi đặc sản quà tặng và hoạt động du lịch có mối quan hệ mật thiết với nhau.

Cầm trên tay hộp hồng treo gió - đặc sản của Đà Lạt, chị Nguyễn Thu Vân (TP Hồ Chí Minh) chia sẻ, gia đình chị đến Đà Lạt đúng mùa hồng chín, được tham quan cơ sở sản xuất và nghe câu chuyện làm nên những trái hồng dẻo, ngọt, kết tinh từ tâm huyết người nông dân và công nghệ Nhật Bản. Trải nghiệm này vừa thú vị, vừa giúp du khách hiểu hơn về công việc tỉ mỉ của người dân cao nguyên.

Đi qua các điểm du lịch trên địa bàn tỉnh, dễ nhận thấy sau mỗi hành trình tham quan, trải nghiệm, nhiều du khách đều mang về những món quà kỷ niệm hoặc tìm thưởng thức cho bằng được các món ăn đặc sản mang đậm bản sắc địa phương. Nếu như hoa atisô ở Đà Lạt đã làm nên danh sách dài những món ăn độc đáo khiến du khách trầm trồ, thì khi đến vùng Lâm Đồng biển xanh, du khách cũng nên một lần thử các món ăn được chế biến từ hoa thanh long.

Bên cạnh trái tươi và các sản phẩm chế biến quen thuộc, các món ăn từ hoa thanh long đang tạo sự tò mò, thích thú cho du khách. Bà Nguyễn Thanh Tuyền - chủ nhà hàng Hoa Bá Vương (phường Phan Thiết) cho biết, từ nguồn búp hoa thanh long thường bị bỏ đi, nhà hàng đã nghiên cứu chế biến thành các món như: súp, lẩu hoa thanh long hầm gà. Cách làm này không chỉ mang tính sáng tạo, làm phong phú ẩm thực địa phương mà còn góp phần tận dụng nông sản, nâng cao thu nhập cho người trồng thanh long.

Mà còn biết kể chuyện

Không chỉ nổi tiếng với thanh long, ẩm thực miền biển phong phú, độc đáo cũng đang trở thành thế mạnh, góp phần tạo giá trị gia tăng cho du lịch Lâm Đồng. Là địa phương vừa có biển, vừa có núi và cao nguyên, tỉnh sở hữu nhiều điểm đến mới mẻ, đa dạng. Cùng với đó, nền ẩm thực giàu bản sắc, khó trộn lẫn đang được Lâm Đồng chú trọng khai thác như một lợi thế trong phát triển du lịch.

TS Võ Thị Kim Sa - Phó Hiệu trưởng Trường Chính sách công và Phát triển nông thôn cho biết, tại một lớp tập huấn về du lịch cộng đồng ở Phan Thiết: “Ẩm thực ngày càng trở thành trải nghiệm văn hóa của du khách. Bên cạnh thưởng thức món ăn, du khách muốn nghe câu chuyện về nguồn gốc, cách chế biến để hiểu hơn bản sắc vùng miền. Từ đó, nhiều địa phương, hợp tác xã có đặc sản gắn với du lịch nông nghiệp đã tăng cường liên kết với doanh nghiệp lữ hành, đưa khách đến tham quan và trải nghiệm sản phẩm”.

Có thể thấy, du lịch đóng vai trò quan trọng là kênh quảng bá, giao lưu, trao đổi ẩm thực, kết nối, tiêu thụ các đặc sản địa phương. Đồng thời, với hơn 1.000 sản phẩm OCOP có mặt ở khắp các địa phương trong tỉnh, cũng góp phần giải bài toán về quà tặng du lịch và làm phong phú thêm cho hành trình khám phá, trải nghiệm của du khách khi đến tham quan Lâm Đồng. Những đặc sản đó đã và đang góp phần làm hấp dẫn thêm cho hành trình khám phá, trải nghiệm của du khách; sớm định hình thương hiệu riêng và chắp cánh cho du lịch Lâm Đồng bay xa hơn nữa.

Những món ăn đặc trưng của Lâm Đồng gồm: mực một nắng, hải sản khô, lẩu thả, cua huỳnh đế, cá liệt dầu, cá thát lát, nước mắm Phan Thiết, bánh rế, cốm sữa, chuối Laba, cà phê Lâm Đồng, các loại trà, mắc ca, hạt điều, bơ… Điều mà mỗi người dân Lâm Đồng có thể làm là kể cho du khách nghe “câu chuyện” phía sau mỗi một món ăn của quê hương mình, để du khách có thể hiểu hết được giá trị của ẩm thực.

Minh Vân .

Nguồn: https://baomoi.com/khi-dac-san-tro-thanh-su-gia-du-lich-c54120887.epi

 

Làng miến dong Quỳnh Phiêng vào vụ Tết

on .

Những ngày giáp Tết, khi sương sớm còn quấn quanh triền núi Lóng Phiêng (Sơn La), bản Quỳnh Phiêng đã rộn ràng thức giấc. Khắp các nếp nhà sàn, bếp lửa đỏ hồng bập bùng, mùi dong riềng quyện trong làn khói mỏng. Trên những khoảng sân rộng, hàng trăm phên tre xếp nối nhau, phơi đầy những sợi miến trắng trong.

Không khí tất bật ấy báo hiệu một mùa làm ăn bận rộn của làng nghề miến dong Quỳnh Phiêng nơi được coi là “thủ phủ” miến dong của đồng bào Thái ở Sơn La.

 Những gùi củ dong được người Thái địu trên lưng mang về sản xuất miến.

Những gùi củ dong được người Thái địu trên lưng mang về sản xuất miến.

Mang nghề theo bước chân tái định cư

Gần 20 năm trước, khi nhường đất cho công trình thủy điện Sơn La, người dân Quỳnh Phiêng rời quê cũ, mang theo hành trang không chỉ là đồ đạc, mà còn là bí quyết làm miến dong đã gắn bó bao đời. Trên vùng đất mới Lóng Phiêng, từ những củ dong trồng trên nương rẫy, nghề cũ lại hồi sinh, bền bỉ như chính con người nơi đây.

 Trên vùng đất mới Lóng Phiêng, nghề làm miến lại hồi sinh.

Trên vùng đất mới Lóng Phiêng, nghề làm miến lại hồi sinh.

Bà Nguyễn Thị Hưởng, một trong những người gắn bó lâu năm với nghề, vừa thoăn thoắt tráng bánh miến vừa chia sẻ: “Ngày xưa làm miến chủ yếu để ăn trong nhà, biếu họ hàng, đãi khách dịp Tết. Ai ngờ bây giờ miến dong lại thành kế sinh nhai chính của cả bản”.

Theo bà Hưởng, làm miến không khó nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn và khéo léo. Từ khâu chọn củ dong già, rửa sạch, nghiền, lọc bột đến tráng bánh, phơi miến… mỗi công đoạn đều quyết định chất lượng sợi miến. “Riêng tráng bột là khó nhất, phải đều tay, mỏng vừa đủ, bánh chín tới mới cho ra sợi miến dai, trong”, bà Hưởng nói.

 Tráng bột được đánh giá là công đoạn khó nhằn nhất trong quy trình làm miến, yêu cầu người tráng phải đều tay, sao cho lớp bánh mỏng vừa phải.

Tráng bột được đánh giá là công đoạn khó nhằn nhất trong quy trình làm miến, yêu cầu người tráng phải đều tay, sao cho lớp bánh mỏng vừa phải.

“Mỏ vàng” từ sợi miến quê

Nếu như trước đây, nhiều lao động trẻ ở Quỳnh Phiêng phải rời bản đi làm thuê dưới xuôi, thì nay nghề miến dong đã giữ chân họ ở lại. Cây dong riềng, tưởng chừng mộc mạc, đã trở thành “mỏ vàng” của bản làng.

 Cây dong riềng, tưởng chừng mộc mạc, đã trở thành “mỏ vàng” của bản làng.

Cây dong riềng, tưởng chừng mộc mạc, đã trở thành “mỏ vàng” của bản làng.

 Nghề làm miến dong một mặt giúp ổn định kinh tế cho người dân, một mặt hạn chế tình trạng ly hương từng phổ biến ở khu vực nông thôn miền núi.

Nghề làm miến dong một mặt giúp ổn định kinh tế cho người dân, một mặt hạn chế tình trạng ly hương từng phổ biến ở khu vực nông thôn miền núi.

Tại hộ ông Nguyễn Văn Bắc, một hộ gia đình có thâm niên làm miến hơn 15 năm, không khí sản xuất những ngày cận Tết luôn rộn ràng. Ông Bắc cho biết: “Nhà tôi có ba lao động chính. Ngày thường mỗi người cũng kiếm được khoảng 300.000 đồng. Vào dịp cao điểm Tết, thu nhập có thể lên đến 1 triệu đồng/người/ngày. Quan trọng nhất là cả nhà được ở gần nhau, không phải đi làm ăn xa mà vẫn có thu nhập ổn định”.

Theo thống kê của xã Lóng Phiêng, hiện bản Quỳnh Phiêng có hàng chục hộ làm miến dong thường xuyên, tạo việc làm cho hàng trăm lao động tại chỗ. Nghề miến không chỉ giúp người dân cải thiện thu nhập mà còn góp phần giữ gìn cấu trúc gia đình, hạn chế tình trạng ly hương - một vấn đề từng phổ biến ở nhiều vùng nông thôn miền núi.

Giữ “chất thật” giữa thị trường cạnh tranh

Điểm làm nên thương hiệu miến dong Quỳnh Phiêng chính là cam kết “3 không”: không hóa chất tẩy trắng, không chất bảo quản, không pha trộn. Những sợi miến trắng trong, có độ đục tự nhiên theo từng mẻ nắng, là minh chứng rõ nhất cho chất lượng.

Ông Lê Văn Đoan nhận định: “Trong bối cảnh thực phẩm bẩn, thực phẩm công nghiệp tràn lan, người tiêu dùng ngày càng quan tâm đến sản phẩm sạch, có nguồn gốc rõ ràng. Đây là lợi thế lớn của miến dong truyền thống”.

 Sợi miến dong Quỳnh Phiêng trắng trong, không chứa chất bảo quản.

Sợi miến dong Quỳnh Phiêng trắng trong, không chứa chất bảo quản.

Tuy nhiên, để đứng vững trước áp lực từ hàng công nghiệp giá rẻ, người dân Quỳnh Phiêng đã chủ động thay đổi. Máy rửa củ, máy lọc bột, máy cắt sợi được đầu tư, giúp giảm sức lao động, tăng năng suất nhưng vẫn giữ nguyên công đoạn phơi nắng tự nhiên bởi đây là yếu tố quyết định độ dai, mềm của sợi miến.

Khi sợi miến lên sàn thương mại điện tử

Điểm mới mẻ và đáng chú ý nhất của làng nghề miến dong Quỳnh Phiêng trong vài năm gần đây chính là sự nhạy bén với công nghệ số. Không còn bó hẹp ở chợ phiên hay thương lái truyền thống, nhiều hộ dân đã tự học cách bán hàng qua mạng xã hội, đặc biệt là TikTok và Facebook.

 Sản phẩm miến khô đóng gói được vận chuyển đi khắp nơi, nhờ vào các sàn thương mại điện tử.

Sản phẩm miến khô đóng gói được vận chuyển đi khắp nơi, nhờ vào các sàn thương mại điện tử.

Chị Trần Thị Hương, một người trẻ trong bản, hào hứng kể: “Ban đầu mình chỉ quay video cho vui, quay cảnh tráng bánh, phơi miến. Không ngờ nhiều người xem, hỏi mua. Bây giờ mỗi ngày chốt được vài chục đơn, gửi đi Hà Nội, Hải Phòng, thậm chí cả miền Trung”. Những video mộc mạc, chân thật về quy trình làm miến truyền thống lại chính là “chìa khóa” giúp sản phẩm tiếp cận người tiêu dùng đô thị những người đang tìm kiếm thực phẩm sạch, rõ nguồn gốc. Từ màn hình điện thoại, sợi miến dong Quỳnh Phiêng đã vượt núi, băng đèo, có mặt trong nhiều gian bếp hiện đại.

 Sợi miến dong Quỳnh Phiêng đã vượt núi, băng đèo, có mặt trong nhiều gian bếp hiện đại.

Sợi miến dong Quỳnh Phiêng đã vượt núi, băng đèo, có mặt trong nhiều gian bếp hiện đại.

Theo các chuyên gia kinh tế nông thôn, mô hình làng nghề như Quỳnh Phiêng là minh chứng rõ nét cho hướng phát triển bền vững: kết hợp giữa truyền thống và hội nhập. Khi người dân làm chủ được chuỗi giá trị từ nguyên liệu, sản xuất đến tiêu thụ, lợi ích kinh tế sẽ được giữ lại tại cộng đồng.

Việc không phải đi làm ăn xa giúp giảm áp lực xã hội, giữ gìn bản sắc văn hóa, đồng thời tạo điều kiện để thế hệ trẻ tiếp nối nghề truyền thống theo cách mới. Trẻ em trong bản lớn lên cùng phên miến, cùng câu chuyện làm nghề của cha mẹ, hình thành niềm tự hào về sản phẩm quê hương.

Rời Quỳnh Phiêng trong buổi chiều muộn, khi nắng xuân còn vương trên những sợi miến trắng muốt, dễ dàng cảm nhận một mùa xuân ấm no đang hiện hữu nơi đây. Những phên miến không chỉ phơi nắng, phơi sương mà còn phơi cả hy vọng về một tương lai bền vững. Giữa đại ngàn Tây Bắc, sợi miến dong Quỳnh Phiêng lặng lẽ nối dài hành trình từ bếp lửa bản làng đến không gian số, trở thành biểu tượng cho sự thành công khi truyền thống gặp gỡ công nghệ và khi người nông dân tự tin bước vào hội nhập bằng chính giá trị chân thật của mình.

CTV Thu Hà/VOV.VN

Nguồn: https://baomoi.com/lang-mien-dong-quynh-phieng-vao-vu-tet-c54254403.epi?utm_source=dapp&utm_campaign=share

Quán bánh canh 'đồ mã' ở Huế: Khách tự bưng ghế, kiên nhẫn chờ

on .

Quán bánh canh 'đồ mã' ở Huế không bảng hiệu, khách tự bưng ghế, chờ lâu nhưng vẫn đông nhờ hương vị đậm đà.

Giữa lòng thành phố Huế, quán bánh canh đồ mã không bảng hiệu vẫn đông khách mỗi tối, nơi thực khách tự bưng ghế, kiên nhẫn chờ để ăn một tô nóng hổi. 

Gánh hàng không tên dưới bóng đồ vàng mã

Nằm trong một căn nhà cổ cũ kỹ trên đường Mạc Đĩnh Chi (đối diện số 74 Mạc Đĩnh Chi, Huế), gánh bánh canh của o Hạnh (cô Hạnh - PV) từ lâu đã trở thành điểm đến quen thuộc của người dân địa phương.

PV Thanh Niên tìm đến địa chỉ này theo lời chỉ dẫn của một người bạn sành ăn. Quán nhỏ xinh, không biển hiệu, chỉ vỏn vẹn vài chiếc ghế nhựa cùng gánh bếp đơn sơ nhưng tỏa ra sức hút kỳ lạ.

Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 1.

Căn nhà cổ cũ kỹ trên đường Mạc Đĩnh Chi, nơi trú ngụ của gánh bánh canh hơn 25 năm

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

Dù bà chủ chưa dọn hàng, nhưng đã có rất nhiều người xếp hàng để chờ mua. Điều thú vị khiến thực khách nhớ đến gánh bánh canh không chỉ là món ăn mà bởi không gian treo đầy đồ vàng mã bên trên, tạo nên một đặc điểm nhận diện không lẫn vào đâu được, chính vì vậy người dân vẫn quen gọi gánh bánh canh này với cái tên "bánh canh đồ mã".

Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 2.

Không gian quán nhỏ nhắn với vài chiếc ghế nhựa đơn sơ

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

O Hạnh, chủ quán cho biết đã bán bánh canh ở góc phố này hơn 25 năm, từ trước đến nay quán vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, không tên tuổi, không biển hiệu nhưng cứ khoảng 19 giờ 30 mỗi tối, khi o vừa dọn gánh ra, thực khách đã ngồi chờ sẵn từ trước. Điểm đặc biệt, của quán là dù đông, nhưng không hề tấp nập hay ồn ào, khách đến ăn đều tự giác lấy ghế, tìm chỗ ngồi thoải mái để chờ đợi thưởng thức tô bánh canh nóng hổi.

Hương vị đậm đà từ nồi nước dùng đầy đặn

Điểm nhấn của quán chính là sự đa dạng trong các loại bột đặc trưng của Huế như bột mì, bột lọc, bột gạo, bột lộn và cả mì gói. Bên cạnh gánh bếp là nồi nước dùng nghi ngút khói, đầy ắp các loại topping từ thịt bò, gân sụn, giò heo đến chả cua, trứng cút và huyết mềm. Mỗi tô bánh canh khi bưng ra cho khách đều được thêm chút hành lá, rau thơm, ớt cay xè và đặc biệt là những miếng tóp mỡ giòn rụm.

Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 3.

O Hạnh từ tốn múc từng tô bánh canh, chăm chút chọn lựa thịt cho thực khách

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

Vừa từ tốn múc những tô bánh canh nóng hổi, o Hạnh tâm sự: "Vì sức khỏe không đảm bảo nên tôi bán cũng không đều, có hôm mệt thì nghỉ. Thế nhưng hôm nào dọn ra, thấy khách đứng chờ đông như vậy, mình lại có thêm động lực để làm".

Đúng như lời bà chủ nói, trời càng về khuya khách đến càng đông, thậm chí phải xếp hàng. Không vội vã, o Hạnh vẫn giữ phong thái từ tốn, chăm chút chọn lựa từng miếng thịt cho mỗi tô bánh, khiến thực khách luôn vui vẻ kiên nhẫn đợi chờ.

Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 4.

Cận cảnh nồi nước dùng nghi ngút khói với đầy ắp các loại topping thịt và chả

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

Hầu hết khách đến quán đều là những "mối quen" từ lâu. O Hạnh nhớ tên từng người, hiểu rõ sở thích của những người dân sống quanh khu phố. Thậm chí, nhiều người không ngần ngại phụ o Hạnh một tay để tính tiền hay gói bánh canh cho những khách mua mang về.

 
Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 5.

Tô bánh canh đầy đặn với đủ loại chả cua, trứng cút chỉ với giá từ 25.000 đồng

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

Quán bánh canh đồ mã ở Huế với hương vị đậm đà và không gian độc đáo - Ảnh 6.

Hình ảnh khách quen phụ giúp o Hạnh gói bánh canh cho người mua về khi quán đông

ẢNH: LÊ HOÀI NHÂN

Chị Lê Na (32 tuổi, người dân địa phương) một khách quen nhận xét: "Nước dùng ở đây nấu với rất nhiều thịt nên vị ngọt đậm đà, rất tự nhiên, ăn một lần là nhớ mãi". Cùng chung quan điểm, anh Mai Huy Hoàng (25 tuổi, TP.Huế) cũng không ngớt lời khen: "Một tô chỉ từ 25.000 đồng nhưng đồ ăn đầy đủ lắm, từ chả cua đến trứng cút, thịt bò. Tôi mê nhất là phần tóp mỡ sa tế giòn tan, cay nồng đúng chất Huế".

Có lẽ, chính bởi sự giản đơn trong cách phục vụ, cộng với chất lượng món ăn được chăm chút cẩn thận đã giúp gánh bánh canh đồ mã không tên tồn tại hơn hai thập kỷ ở góc phố này.

Nguồn: https://thanhnien.vn/quan-banh-canh-do-ma-o-hue-khach-tu-bung-ghe-kien-nhan-cho-185260316121659301.htm