Hương vị quê hương: Bún mắm... xuyên thế kỷ
Một con hẻm nhỏ trên đại lộ Hùng Vương (TP.Quảng Ngãi) có cái tên rất ngộ: Hẻm “mặn mà”. Hỏi ra mới biết trong hẻm có quán bún mắm ngon nổi tiếng mà “chiều dài” tới hai đời lận.
Bún mắm và đồ ăn kèm HÀ LINH
Cứ theo lời của một bài hát kinh điển: "Em ơi có bao lâu, sáu mươi năm cuộc đời..." thì tuổi tác của quán chắc trên 60 năm rồi. Ví von một chút thì những sợi bún của quán này "vắt qua" hai thế kỷ. Ông già đầu hẻm nói 10 người vô đây thì hết 7 người đi ăn bún mắm. Khách lạ ở phương xa tới hay hỏi cặn kẽ địa chỉ quán, ông nói điểm điếc chi cho lôi thôi, cứ đi thẳng vô, gặp "hương mắm" thì dừng lại. Rồi ông gãi gãi cái bụng bự, đọc mấy câu thơ "độ": "Trong khoảng trăm năm cần bún mắm/Sau này muôn thuở há không ăn?".
Quán hủ tiếu mì ‘đắt nhất Thủ Đức’ 70-100 ngàn trở lại sau dịch: Khách cầm tô đến mua
Từ ngày quán hủ tiếu mì của bà Liên ở TP.Thủ Đức (TP.HCM) bán lại, nhiều khách quen đã tìm đến mua mang về ăn cho thỏa cơn thèm. Có người còn đem sẵn tô theo để mua rồi bưng luôn về nhà cho tiện.
Nghỉ dịch, khách gọi hối bán lại
Sáng sớm, như thường lệ, bà Nguyễn Thị Bích Liên (57 tuổi) trang điểm kỹ, diện một bộ bà ba thật đẹp đứng trước quán hủ tiếu mì của mình trên đường Nguyễn Văn Lịch (P.Linh Chiểu, TP.Thủ Đức, TP.HCM) để bán. Từ ngày 1.10, khi TP.HCM bắt đầu những ngày “bình thường mới”, bà chủ hồ hởi mở cửa, quán ăn lại đỏ lửa đón những vị khách quen lẫn khách lạ.
![]() |
||
|
Bà Liên vui mừng vì sau hơn 4 tháng nghỉ dịch, bà được bán trở lại CAO AN BIÊN hơm ngon cá diếc Thạch Bàn xứ Quảng(SGTT) – Những ngày cận hè rảnh rỗi, tôi theo chân người cậu là lão ngư đánh cá trên hồ Thạch Bàn (Duy Xuyên, Quảng Nam), vừa giải khuây vừa thưởng thức các món ăn từ cá. Trong đó, tôi ấn tượng nhất là cá diếc nơi đây.
Cá diếc là loài cá nước ngọt có đôi mắt khoanh viền đỏ, thân dẹt hạt xoài, vảy trắng, mập mạp hay sống ở sông suối, ao hồ. Tại xứ Quảng, cá thường bắt gặp nhiều ở Hiệp Đức, Quế Sơn, Nông Sơn, Duy Xuyên. Dù kén người ăn bởi cá diếc có nhiều xương, nhưng thật sự những món ăn được chế biến từ loài cá này lại rất lôi cuốn. Hương vị quê hương: Mít non gửi xuốngDân nam Trung bộ hầu như ai cũng thuộc câu ca dao này: “Ai về nhắn với nậu nguồn/Mít non gửi xuống cá chuồn gửi lên”.
Hương vị quê hương: Ram bắp giòn rụm chiều đôngNhững ngày chưa dịch, chiều chiều, nhiều nhóm bạn ở TP.Quảng Ngãi hay rủ nhau ra đường Trần Hưng Đạo, Phan Đình Phùng, Nguyễn Nghiêm... ăn ram bắp. Trong phố có nhiều quán ram bắp gây mùi nhớ cho những ai trót gặp. Dân tỉnh khác dù chỉ một lần “xẹt ngang” đất Cẩm Thành cũng bị món ram bắp làm cho tương tư. Cô bạn ở Sài Gòn ríu ran qua điện thoại: Ui là trời ram bắp, mới nhắc thôi đã nghe giòn rụm! Bây giờ, thành phố cũng đang “ốm” nên người ta ngại ra đường. Gọi điện quán mang tới nhà cũng được nhưng lại thiếu không khí quán xá. Mất đi mùi hương tỏa ra từ cái chảo chiên ram to đùng đoàng cũng tiếc chớ bộ. Mùi hương mời mọc này thường gây chộn rộn lòng dạ thực khách trước khi ăn. Thôi thì mình “ram tại nhà”, vừa ấm cúng, vừa ôn luyện tay nghề ram bắp. Nghe đồn, con gái Quảng Ngãi những ngày đầu làm dâu xứ lạ thường được nhà chồng “đặt hàng” món ram bắp. Cứ như ram bắp là tấm… căn cước ẩm thực cho miền núi Ấn sông Trà vậy.
Các bài khác... |




